Gốc > Bài viết > Quà tặng cuộc sống >

Hạ trắng

Trong khoảng không gian mênh mang tĩnh lặng của mùa hạ, tôi bâng khuâng gọi nắng… gọi em.


Lắng nghe và cảm nhận: Hạ trắng

Trong khoảng không gian mênh mang tĩnh lặng của mùa hạ, tôi bâng khuâng gọi nắng… gọi em. Những ảo ảnh về em, về nắng và cả “lối em đi về trời không có mây” chợt nhòa, chợt hiện trong cơn mê chiều hoang hoải của tôi…

“Gọi nắng
Trên vai em gầy đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say…”

Bước chân em về nào anh có hay...

Em đấy, em của tôi với đôi vai gầy thật nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn và tà áo bay làm sáng cả con“đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy”. Em là cả sự tinh khôi của đất, của trời, của nắng vàng mùa hạ, của những bông hoa…

Lắng nghe và cảm nhận: Hạ trắng, Ca nhạc - MTV, Trinh cong son, ha trang, quang dung, Toi oi dung tuyet vong, Ca khuc hay, Ca khuc viet nam hay nhat, nhac si, ca si

Thứ hương thơm của hoa Dạ lý hương là một trong những nguồn cảm hứng cho sự ra đời của Hạ trắng - Trịnh Công Sơn

Như sợ em đi mất, tôi lại tha thiết gọi, tha thiết chờ mong và níu giữ một niềm riêng ảo ảnh. Em đến bên tôi nhẹ nhàng như hơi thở, “bước chân em về nào anh có hay, gọi em cho nắng chết trên sông dài”.

Muốn đưa em về bên thế giới của tôi nên khao khát xin đời gọi mùa thu tới, “chân em bước nhẹ trời buồn gió cao”. Phải, đời cho tôi và người con gái mỏng manh như sắc nắng ấy được tương ngộ, tôi xin đời mãi có nhau và nắng vì thế cũng chẳng còn sầu được nữa.

“Áo xưa dù nhàu... cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau...” em nhé! Nhưng dường như ảo ảnh của tôi con cơn mê chiều hoang hoải ấy đã dần tan biến, nên kẻ đưa em về lại chẳng phải là tôi. “Nắng đưa em về miền cao gió mây” nơi tôi không thể nhìn thấy em được nữa.

“Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây” nhạt nhòa trong sắc trắng vô thường. Tôi mải miết chạy trên con đường đầy nắng hư hư, thực thực nhưng hình bóng của em tôi không thể nào nắm bắt. Nhưng tôi sẽ “gọi tên em mãi suốt cơn mê này”, tôi nhủ lòng như vậy. Có thể cuộc đời tôi chỉ như một cơn mê hay tôi đang mê và em là ảo ảnh… nhưng tôi sẽ luôn như thế… yêu em, Hạ trắng!


Nhắn tin cho tác giả
Chu Văn Quý @ 21:00 16/05/2012
Số lượt xem: 578
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Trong khoảng không gian mênh mang tĩnh lặng của mùa hạ, tôi bâng khuâng gọi nắng… gọi em.

 
Gửi ý kiến