Bức tranh bị bôi bẩn
Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Và rồi một ngày kia chàng bắt tay vào việc. Ðể tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió. Người họa sĩ làm việc miệt mài suốt nửa năm. Chàng say mê bức họa tới mức quên ăn quên ngủ. Khi bức tranh hoàn thành, nó sẽ đưa tên tuổi của chàng sống mãi với thời gian.
Một buổi sáng nọ, như thường lệ, chàng họa sĩ tiếp tục hoàn chỉnh những nét cọ trước sự trầm trồ của hàng chục du khách tham quan. Tuy nhiên sự có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng tới họa sĩ. Chìm đắm trong cơn say mê điên dại, chàng ngây người nhìn ngắm thành quả lao động sáng tạo của mình. Cứ thế, chàng từ từ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng. Trong số hàng chục người khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài người phát hiện ra mối nguy hiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một bước nữa là chàng sẽ rơi tõm xuống khoảng trống mênh mông cao cả trăm mét.Tuy nhiên, không ai có can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh báo có thể sẽ khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống vực thẳm.
Một sự im lặng khủng khiếp ngự trị trong không gian. Bất chợt một người đàn ông tiến tới giá vẽ. Ông ta chộp lấy một cây cọ nhúng nó vào hộp màu và bôi nguệch ngoạc lên bức tranh. Một sự hoàn mỹ tuyệt vời đã bị phá hủy. Người họa sĩ nổi giận, anh ta gầm lên đùng đùng lao tới bức vẽ, giật cây cọ từ tay người đàn ông nọ. Chưa hả giận, người họa sĩ vung tay định đập cho người đàn ông nọ một trận. Tuy nhiên, hàng chục người xung quanh cũng đã kịp lao tới, giữ lấy người họa sĩ và giải thích cho anh ta hiểu tình thế. Rồi một vị cao niên tóc bạc phơ đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói: "Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác ra những bức tranh về tương lai. Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ nhưng chính sự quyến rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó thường khiến chúng ta không để ý tới những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay dưới chân mình".
Vậy nên, nếu như có ai đó bôi bẩn, làm hỏng bức tranh về tương lai mà ta dày công tô vẽ, xin bạn chớ nóng vội mà oán giận. Trước tiên hãy xem lại hoàn cảnh thực tại của chính mình. Biết đâu một vực thẳm đang há miệng chờ đón ngay dưới chân bạn.
Mời quý thầy (cô) cho ý kiến
1. Bức tranh trong câu chuyện hàm ý điều gì?
2. trước nguy hiểm mà họa sĩ gặp phải, người đàn ông đã giải quyết như thế nào? cách giải quyết đó đã mang lại kết quả gì?
Chu Văn Quý @ 22:45 05/07/2012
Số lượt xem: 9827
- Cây, Lá và Gió (25/06/12)
- Chúng ta nghèo đến mức nào (13/05/12)
- Chuyện Hiệu trưởng kể (21/04/12)
- Ba bài học! (27/03/12)
- CHUỖI NGỌC LAM (25/12/11)
Chúc thầy QÚY và gia đình có mùa hè nghỉ ngơi thật thoải mái .
Nhà thầy Quí đông vui quá! chúc cả nhà giao lưu vui vẻ nhé.
Thanks!
Chúc thầy Chu Quý một ngày mới thật tốt lành!!!
Cảm ơn quý thầy (cô) đã có lời bình
em sang thăm web thầy! Kính chúc thầy luôn luôn vui vẻ và hạnh phúc!
Nhật Trường cảm ơn thầy Văn Quý ghé thăm.
"Bức tranh" này rất hay. Đọc xong tác phẩm đọng lại trong em nhiều niềm tiếc nối. Giá như họa sĩ vẽ bức tranh trong nhà hát Opera hay trong sân vận động Old Trafford... Giá như những khách tham quan phát hiện và ngăn chặn sớm hơn...Giá như...
Không biết rồi đây họa sĩ có còn đủ thời gian và cảm hứng để hoàn thiện nốt bức tranh còn dang dở?
Đây là cảm nhận của riêng em. Chúc thầy Chu Văn Quý và quý thầy cô niềm vui, sức khỏe và hạnh phúc
Trải khắp chiều dài của đất nước theo hình chữ S, các tỉnh thành Việt Nam đều có diện tích mặt nước biển “phủ sóng”. Mỗi địa danh có vẻ đẹp khác nhau và để lại nhiều ấn tượng trong mỗi du khách đến thăm quan.
[links()]
Việt Nam có bờ biển dài 3.260km, kéo dài từ Quảng Ninh đến Kiên Giang. Theo ước tính cứ l00 km2 thì có 1km bờ biển (trung bình của thế giới là 600km2 đất liền/1km bờ biển). Qua ống kính, chúng tôi đã ghi lại toàn cảnh những bãi biển trải dài trên khắp mọi miền đất nước:
Theo VTC
Ước mơ phải thực tế chứ - không nên quá viễn vông để rồi đổi lấy sự hụt hững và thất vọng.